Cuộc Hành Trình Ngày Thứ Tư:
 

Hội Nhóm và Chia Sẻ 

(Bài số 5)

            "Cuộc Hành Trình Ngày Thứ Tư : Hội Nhóm và Chia Sẻ" là một loạt các bài viết sẽ được đăng trong khoảng mười kỳ liên tục. Bài viết gồm những suy tư và cảm nghiệm cá nhân của một Cursillistas. Nội dung các bài viết đề cập đến sinh hoạt căn bản và cốt lõi nhất của Phong Trào : Hội Nhóm và chia sẻ. Mặc dầu đây là những suy tư và cảm nghiệm cá nhân, những điểm căn bản liên quan đến Phong Trào đều được dựa theo tài liệu chính thức của Phong Trào "Leader's Manual".

Trần Việt Cường

… (Tiếp theo)

  • Lắng nghe trong tình bác ái.

            Trong phiên họp, ngoài việc chia sẻ, ta còn phải lắng nghe trong tình bác ái.

            Nghệ thuật lắng nghe là một nghệ thuật quan trọng trong tình bạn. Chăm chú lắng nghe mặc dầu những chia sẻ của người đối diện không mấy làm ta thích thú là một biểu hiện của tình bác ái. Nhất là khi người chia sẻ đang gặp những khó khăn, dù là trong nội tâm hay trong cuộc sống gia đình hay xã hội, sự lắng nghe của ta còn thật sự là một nâng đỡ, ủi an.

            Sự lắng nghe được thể hiện bằng cả con người ta. Qua nét mặt, ánh mắt, qua thế ngồi, cử chỉ... Không thể vừa nghe, vừa lật sách hay nhìn tranh ảnh trên tường. Điều quan trọng nhất là phải lắng nghe trong tâm tình tin tưởng, tôn trọng và bác ái.

            Tất cả chúng ta không ít thì nhiều đều mang trên vai những thập giá của đời người. Bao lâu ta còn hơi thở, bấy lâu ta còn phải khổ đau. Con người, do nguyên tội đã mất đi tình trạng diễm phúc của địa đàng. Tâm hồn ta luôn chất chứa những lo âu. Mới giải quyết xong vấn đề này, lại đã thấy có vấn đề khác. Mới vác xong thập giá này, đã có thập giá khác đang chờ!

            Chúa Giêsu đã vào đời để cùng thông cảm, chia sẻ và đỡ nâng những gánh nặng của đời ta. Chính Ngài đã kêu gọi tất cả những ai vất vả, kiệt sức và gồng gánh nặng nề, hãy đến với Ngài để tìm được sự nghỉ ngơi, để được tình yêu Ngài bổ sức và nâng đỡ. Chúng ta, những cursillistas, cũng được Chúa mời gọi để trở thành một cánh tay nâng đỡ anh chị em mình. Một trong những sự nâng đỡ ta có thể trao ban mỗi tuần chính là lắng nghe trong tâm tình khiêm tốn, thông cảm và yêu thương, nhất là khi anh chị em ta đang gặp những thử thách, khó khăn trong cuộc sống.

            Cần phải tránh thái độ nghi ngờ và phán đoán trong khi nghe những lời chia sẻ. Nguy cơ này có lẽ thường xẩy ra nhiều hơn trong những lúc gặp gỡ đông người như tại những buổi Ultreya, nhưng nguy cơ này cũng có thể có ngay trong các cuộc họp nhóm nhỏ. Ta có thể thầm nghĩ là người chia sẻ đang cường điệu hóa vấn đề hay đang có ý khoe khoang những hồng ân mà họ nhận được.

            Dù cho chia sẻ của người khác đối với ta có vẻ dường như khoe khoang, ta cũng không nên nghe với tâm tình phán đoán. Vì một khi ta đã cho là họ đang khoe khoang, thì những chia sẻ của họ sẽ không giúp được ta nữa. Khi đó, ta không còn mở rộng tâm hồn để đón nhận những lời chia sẻ và không còn nhận ra được những hồng ân Chúa trong cuộc đời của họ.

            Tốt nhất ta cứ lắng nghe như người bạn ta đang chia sẻ tâm tình của họ với tất cả thiện ý. Thiện ý của người chia sẻ cũng như của người đang lắng nghe. Lắng nghe để cùng chia sẻ, cầu nguyện khi bạn ta đang gặp khó khăn hay để cùng vui mừng dâng lời tạ ơn Chúa khi họ đang được lãnh nhận sự chúc lành và những hồng ân của Chúa trong cuộc đời.

            Thánh Phaolô đã khuyên các tín hữu hãy vui cùng người vui và khóc cùng kẻ khóc. Đây là hai khía cạnh tuyệt vời của tình bái ái. Cần phải có một trái tim nhậy cảm mới có thể cảm thông được nỗi buồn của tha nhân. Như trái tim đầy tình bác ái của Mẹ Maria tại tiệc cưới Cana đã nhìn thấy ngay sự bối rối lo âu của đôi tân hôn khi nửa chừng hết rượu. Mẹ đã xin Chúa Giêsu ra tay cứu giúp mà không chờ chủ nhà lên tiếng van xin. Hay như trái tim yêu thương nhân hậu của Chúa Giêsu, đã chạnh lòng thương đoàn lũ dân chúng vì thấy họ bơ vơ lạc lõng như đàn chiên không có người chăn lo săn sóc. Trái Tim Chúa Giêsu đã bị lưỡi giáo đâm thâu trên thập giá để chia sẻ và cứu độ mọi nỗi thống khổ của cuộc đời mỗi người chúng ta và của cả nhân loại.

            Thật tình vui cùng người vui là dấu hiệu của một tâm hồn khiêm tốn và đầy tình bác ái cao cả. Chia sẻ niềm vui của anh chị em khi họ được chúc phúc và may mắn hơn ta là biểu lộ của tình yêu thương rất tuyệt vời. Khi đó, tâm hồn đã tiến bước trên đường thánh thiện, theo gương thánh Gioan Tiền Hô khi ngài nói về Chúa Giêsu là em họ của thánh nhân: Người phải lớn lên còn tôi phải nhỏ đi.

  • Bác ái trong khi chia sẻ

             Đức ái phải luôn rạng ngời trong những lời chia sẻ tại các buổi hội nhóm. Khi tình yêu hiện diện, lời chia sẻ của ta sẽ chất chứa niềm vui, sẽ mang lại sự hứng khởi và trở thành lương thực nâng đỡ cho các anh chị em. Không có đức ái, chia sẻ của ta trở nên lạnh lùng, gây ra không khí nặng nề, thiếu thoải mái trong phiên họp. Khi đó chia sẻ của ta sẽ trổ nên vô ích không đem lại lợi ích thiêng liêng gì cho các thành viên.

            Sự thiếu bác ái khi chia sẻ trong phiên họp thường thấy ra hơn là ta nghĩ, vì nó có thể xẩy ra ngay cả khi ta không cố tình lỗi đức ái.

      Nếu ta không đặt Chúa Giêsu làm trung tâm điểm cho lời chia sẻ của ta, ta sẽ có thể lỗi đức ái khi chia sẻ về những sự việc xẩy ra và trong mối tương quan với những người chúng ta gặp trong cuộc sống. Lúc đó, có thể ta không cố tình, nhưng lời chia sẻ của ta đã phần nào ngầm chứa sự phê phán, trách cứ hay chỉ trích. Sự thiếu bác ái này có thể xẩy ra ngay cả khi ta đang chia sẻ về những người thân yêu nhất trong gia đình hay về những người bạn của ta trong các hội đoàn, đoàn thể ...

      Dĩ nhiên, ta không vì sợ thiếu bác ái mà trở nên rụt rè hay thiếu thành thật trong khi chia sẻ. Tiêu chuẩn tốt nhất là ta hãy tự hỏi : Chúa Giêsu sẽ nghĩ gì khi Ngài đang ngồi trong phiên họp và nghe những lời chia sẻ của ta. Ở đây ta cũng có thể áp dụng tiêu chuẩn mà Thánh Augustino đã đề ra : hãy yêu đi, rồi muốn làm gì thì làm.

            Ta còn phải chú ý, giữ tình bác ái trong khi chia sẻ bằng cách để ý đến thái độ của người nghe, đừng để chia sẻ của ta kéo quá dài. Thời gian chia sẻ tùy thuộc hoàn cảnh đặc thù của mỗi nhóm, nhưng ta phải lưu tâm dành thời giờ chia sẻ cho những thành viên khác để mỗi người đều có cơ hội chia sẻ. Có thể nhận ra chia sẻ của ta đã quá dài khi thấy người nghe từ sự chú tâm lắng nghe lúc đầu đã bắt đầu có thái độ mệt mỏi. Sự mệt mỏi lắng nghe sẽ được biểu lộ khi ta thấy người nghe bắt đầu nhìn đi chỗ khác, coi đồng hồ, mở sách... Phương thế hữu hiệu nhất để tránh những chia sẻ dài dòng và đi lạc đề là chuẩn bị trước. Nếu ta không chuẩn bị và không biết trước mình sẽ chia sẻ những gì thì những lời chia sẻ của ta sẽ lâm vào tình trạng tùy hứng và không biết sẽ nổi trôi đi về đâu!

            Một nguyên tắc thật tuyệt vời cho những lời chia sẻ trong phiên họp đã được nêu lên trong thủ bản "Leader's Manual" : Đặt Chúa Giêsu làm trung tâm điểm cho mọi lời chia sẻ.

      4. Học Đạo

            Trong phiên họp, ta sẽ có cơ cơ hội chia sẻ về khía cạnh học đạo trong cuộc sống Ngày Thứ Tư của người Cursillistas . Không nên hiểu học đạo chỉ hạn hẹp trong việc đọc sách đạo hay học giáo lý... vì như vậy chia sẻ của ta sẽ rất nghèo nàn và không đầy đủ. Hiểu theo nghĩa này, việc học đạo trở thành máy móc và khô khan.

            Học đạo hay tìm hiểu đạo có nghĩa là ngày càng đi sâu vào sứ điệp tình thương của Thiên Chúa mà ta đã lãnh nhận khi được tái sinh trong Ơn Thánh qua Bí Tích Rửa Tội. Tin Mừng quá lớn lao, tình thương nhân hậu Chúa quá mênh mông, không bao giờ ta hiểu thấu; nhưng ta phải luôn khao khát tìm hiểu thêm. Việc tìm hiểu và đi sâu vào mầu nhiệm tình thương Thiên Chúa (học đạo) phải bắt nguồn từ đức Ái. Vì yêu mến Thiên Chúa mà ta muốn tìm hiểu thêm về Ngài. Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng: Sự sống đời đời là nhận biết Thiên Chúa.

            Thiên Chúa vô cùng, vô biên đời đời ta cũng không thấu hiểu. Mỗi ngày trong đời ta là một ngày diễm phúc nếu ta được đi sâu hơn vào mầu nhiệm của Tình Thương Thiên Chúa. Việc học đạo không giới hạn trong khoảng thời gian ta dùng để đọc sách nhưng chính là cả cuộc đời ta, với những gì ta thu nhận qua kinh nghiệm và cảm nhận trong cuộc sống.

            Đi vào trong thực trạng của cuộc sống, ta cần có những thời gian cao điểm cho việc học đạo. Dành một khoảng thời gian cố định trong ngày, như trước khi đi ngủ để đọc Tin Mừng hay các sách thiêng liêng sẽ giúp ta kiên trì trong việc học đạo. Thói quen tốt này còn là phút hồi tâm để ta định hướng lại cuộc sống và đặt Chúa Giêsu làm trung tâm điểm cuộc đời ta.Thời gian học đạo cao điểm này cũng đồng thời là phút dừng chân cần thiết để làm tan đi những bụi mù của cuộc sống đầy lo âu, giao động. Để ta nhìn lại cõi lòng mình và tự hỏi tôi đang đi về đâu, Chúa Giêsu của tôi đang ở đâu và Ngài đang nghĩ gì về cuộc sống của tôi.

            Khi chia sẻ về học đạo, ta không chỉ tường trình những gì mình đã làm trong tuần liên quan đến học đạo, nhưng còn chia sẻ những gì ta đã đón nhận được. Điều này có nghĩa là chia sẻ chính nội dung của sứ điệp ta nhận được trong việc học đạo. Và những người bạn trong phiên họp, khi đang lắng nghe chia sẻ về học đạo của ta, họ đang đồng hành cùng với ta học đạo và được hiểu thêm về tình thương của Thiên Chúa và về sứ điệp Ngài mời gọi, trao ban.

Đọc Kinh Thánh, nhất là bốn sách Phúc Âm phải là nền tảng cho việc học hỏi, đào luyện. Thánh Giêrônêmô có nói một câu thời danh : ai không biết Kinh Thánh, cũng không biết về Chúa Giêsu. Đọc và suy niệm lời Chúa quả thật là yếu tố quan trọng trong cuộc sống đức tin. Việc học hỏi và suy niệm Lời Chúa, trong những thế kỷ trước, đã không được chú trọng đúng mức trong Giáo Hội Công Giáo. Cho tới ngày hôm nay, mặc dầu đã có nhiều tiến bộ, nhưng đọc và suy niệm Phúc Âm trong các gia đình công giáo vẫn còn đang trong giai đoạn rất phôi thai.

            Công Đồng Vatican II đã đặc biệt nhấn mạnh tầm quan trọng của Lời Chúa, cho đến nỗi sau Công Đồng, Lời Chúa đã được nâng lên để cùng song song với Mình Thánh Chúa để làm lương thực dưỡng nuôi linh hồn người tín hữu.

            Thế nhưng nhiều khi ta đọc và chỉ thấy trong Phúc Âm những câu chuyện mà ta đã nghe nhiều lần đến nỗi không còn thấy gì là hứng thú. Nhiều khi còn có những lời nói khó hiểu về phưong diện khoa học và đôi khi còn như tương phản làm ta phân vân và đặt câu hỏi. Có lẽ là vì ta đã đọc Phúc Âm như đọc một cuốn sách hay một câu chuyện. Nhưng Phúc Âm không phải là một cuốn sách về khoa học hay lịch sử mà là một sứ điệp. Phúc Âm không phải là một câu chuyện nhưng là một bức thư tình. Quả thật như vậy: Tin Mừng không có chủ đề nào khác ngoài Tình Yêu. Chỉ người yêu mới hiểu được tình yêu qua những dòng chữ của một bức thư tình.

            Tin Mừng Phúc Âm trở nên rực rỡ hơn và đi sâu vào tâm hồn hơn khi được đón nhận dưới ánh sáng của mạc khải tuyệt vời : "Thiên Chúa là Tình Yêu". Vì Thiên Chúa là Tình Yêu nên Ngài luôn yêu thương cũng như lửa luôn đốt cháy. Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa và là chính Thiên Chúa thật. Mọi lời nói và việc làm của Ngài đều là những biểu lộ của Tình Yêu. Vì Tin Mừng là bức thư tình nên khi đọc, ta suy niệm và xin Chúa hướng dẫn để nhận ra sứ điệp của tình thương và niềm hi vọng Ngài muốn gửi đến cuộc đời ta hôm nay. Lời Chúa muốn đi vào trái tim và tâm hồn ta chứ không chỉ ngừng lại ở trí thức và suy luận. Lời Chúa để sống hơn là chỉ để nghe.

( Còn tiếp ) …

 Thánh Kinh Công Giáo 
Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ

TanUoc115

Sách Giáo Lý Công Giáo
TGP Sài gòn, 1993

SGLCG

Thánh Kinh 100 Tuần 
        
Trung Tâm Mục Vụ TGP Sài gòn

bible candle