Cuộc Hành Trình Ngày Thứ Tư:

 

Hội Nhóm và Chia Sẻ.

 

(Bài số 8)

 

            "Cuộc Hành Trình Ngày Thứ Tư : Hội Nhóm và Chia Sẻ" là một loạt các bài viết sẽ được đăng trong khoảng hơn mười kỳ liên tục. Bài viết gồm những suy tư và cảm nghiệm cá nhân của một Cursillista. Nội dung các bài viết đề cập đến sinh hoạt căn bản và cốt lõi nhất của Phong Trào : Hội Nhóm và chia sẻ. Mặc dầu đây là những suy tư và cảm nghiệm cá nhân, những điểm căn bản liên quan đến Phong Trào đều được dựa theo tài liệu chính thức của Phong Trào "Leader's Manual".

 

Trần Việt Cường

 

  •  Cảm nghiệm gần Chúa qua yếu đuối và tội lỗi của ta.

 

                                                             (Tiếp theo)

 

          Trong một chuyến du hành trên biển với gia đình và bạn bè, tôi đã thấy mình sống xa Chúa. Tôi lại trở về với con người xao lãng và ích kỷ của mình và ít khi nhớ đến Chúa. Nếu có nhớ đến Ngài thì cũng rất hời hợt, như Ngài chẳng mấy quan trọng trong cuộc đời tôi. Tôi cảm thấy buồn và cô đơn trong cuộc sống tâm linh. Tôi vẫn thấy buồn giữa những cuộc vui và giải trí chung quanh. Một buổi sáng, tôi đi tập treadmill tại phòng thể thao trên du thuyền. Vừa tập thể thao tôi vừa hát một bài thánh ca cho hết thì giờ, vì cứ đi bộ trên treadmill cũng rất buồn chán. Tôi hát lời ca : "Ngài có đó, khi con tưởng mình đang cô đơn. Ngài nghe con khi chẳng ai đáp lời ...". Bài thánh ca này, tôi đã hát rất nhiều lần nhưng đột nhiên, câu đầu tiên của bài hát chợt làm tôi rất xúc động.

          "Ngài có đó, khi con tưởng mình đang cô đơn".

          Trước đây, tôi nghĩ là câu hát này áp dụng cho những người đang đi theo Chúa, mặc dầu cố gắng cầu nguyện, đi lễ, đọc kinh ... nhưng vẫn không cảm thấy sốt sắng. Tình trạng này phần nào giống như tình trạng "đêm tối của giác quan" có thể đến với cả những vị thánh nhân. Trong những lúc cảm thấy khô khan đó, Chúa vẫn ở gần họ. Còn những người tội lỗi, cảm thấy xa Chúa là phải, là đương nhiên rồi. Vì thật sự họ đang lìa xa Chúa trong tội lỗi.

          Thế nhưng sáng hôm đó, khi đang đi tập thể thao trên máy treadmill, tôi như chợt cảm nhận, là Chúa cẫn đang ở gần tôi, mặc dầu tôi nguội lạnh, xa cách Ngài do tội lỗi của tôi.

          "Ngài có đó, khi con tưởng mình đang cô đơn"

          Ngay chính lúc tôi đang cô đơn vì lỗi lầm của tôi, thì Ngài đang ở gần tôi, vẫn thương yêu ấp ủ đợi chờ.

          Tôi bỗng thấy lòng mình ấm áp và cảm động đến rơi lệ vì tình Ngài thương yêu tôi quá đỗi.

          Tôi cứ lập đi lập lại lời hát đó, và buổi sáng hôm đó, trên chiếc du thuyền cả hàng mấy ngàn du khách, đã có một người không còn thấy cô đơn vì đã cảm nhận được tình thương yêu lân tuất của Chúa.

          Tôi đã có chia sẻ cảm nghiệm này trong buổi họp nhóm Cursillo.

          Và lý do chính đã thúc đẩy tôi viết lại những cảm nghiệm gần Chúa qua sự yếu đuối và tội lỗi mình là để tuyên xưng tình thương yêu lân tuất Chúa và cũng như một lời thống hối ăn năn.

  • Gần Chúa qua thiên nhiên.

          Chúa Giêsu là gương mẫu của sự cầu nguyện giữa thiên nhiên. Trước khi bắt đầu cuộc sống công khai, rao giảng Nước Trời, Ngài đã ở một mình bốn mươi ngày đêm trong hoang địa. Và mỗi buổi sáng tinh mơ, các môn đệ thường tìm thấy Ngài đang cầu nguyện tại một nơi thanh vắng ngoài thiên nhiên.

          Quả thật, vũ trụ với trời biển, sông núi, trăng sao là những kỳ công của Thiên Chúa và chúng không ngừng ngày đêm tung hô Ngài bằng chính sự hiện hữu của chúng. Thiên nhiên là nơi ta có thể cảm nghiệm được Thiên Chúa đang ở rất gần.

          Lời cầu nguyện đẹp nhất giữa thiên nhiên chính là một lời nguyện tung hô ca tụng.

          Ca tụng, tạ ơn Chúa vì một ngày nắng đẹp. Khi bầu trời xanh trong, không một vẩn mây mở rộng tâm hồn ta cho tới mãi muôn trùng.      

          Ca tụng Chúa vì màu nắng nhẹ đã tưng bừng trên ngàn cây, nội cỏ, trên đá xanh, trên thảm cỏ muôn hoa màu rực rỡ.

          Ca tụng Chúa vì hôm nay trời xanh, biển lặng hay trong những ngày giông bão, với những ngọn sóng bạc đầu hùng vĩ.

          Ca tụng Chúa khi màn đêm đã bao trùm muôn vật, khi gió nhẹ đang xoa dịu hồn nguời sau một ngày làm việc với bao nhiêu giao động. Ca tụng Chúa giữa muôn ngàn tinh tú lấp lánh trong đêm.

          Ca tụng Chúa theo với tiếng chim ca buổi sáng, khi bình minh báo hiệu một ngày mới là hồng ân tuyệt vời của Thiên Chúa.

          Tất cả những cảm nghiệm khi gần Chúa ngoài thiên nhiên cũng cần phải được chia sẻ trong các buổi hội nhóm. Ta cần chú tâm ghi nhớ những cảm nghiệm này để tạ ơn Chúa và chia sẻ để nâng đỡ anh chị em trong nhóm. Cả vũ trụ đều mặc nhiên ca tụng Chúa bằng sự hiện hữu của chúng. Nhưng chỉ có nhân loại chúng ta, những con người đang sống trên địa cầu, mới được đặc ân để trở thành trái tim của vũ trụ để yêu mến Thiên Chúa, và trở thành tiếng nói của vũ trụ để minh nhiên lên tiếng ca tụng Ngài. Ca tụng Thiên Chúa là một tác động tình yêu đẹp tuyệt vời.

          Tôi thường chia sẻ với các bạn trong nhóm của tôi về cảm nghiệm được thấy mình được gần Chúa khi nhìn sao đêm lấp lánh. Tôi thường những giây phút cuối ngày đứng giữa màn đêm để tâm hồn mình lắng đọng và để dâng lời ca tụng Chúa. Tôi thấy lòng mình reo vui trong những đêm trăng sáng khi bầu trời đầy sao đêm. Khi trời đêm trong suốt không một bóng mây, để cho hồn người như mở rộng tới muôn trùng. Nhưng cũng có những đêm mây mù bao phủ, trời đêm cũng buồn như lòng người khi không còn cảm nghiệm được tình yêu Chúa. Tôi thầm nhủ Chúa vẫn đang ở gần và thương yêu nâng đỡ tôi mặc dầu tôi không cảm thấy Ngài.

Tôi cũng thích chạy bộ buổi sáng khi thời gian cho phép. Vừa chạy tôi vừa hát bài thánh ca: "Lạy Chúa xin mở mắt con biết nhìn kỳ công của Ngài...". Tôi dâng lời ca tụng Chúa cùng với tiếng chim ca ríu rít trên những chùm cây bên đường, cùng với bầu trời trong xanh của một ngày mới và cùng với tất cả tạo vật. Cảm tạ Chúa Cha đã dựng nên tôi ở giữa đất trời và thấy mình đang dược tình thương Ngài chở che bao phủ, và thấy muôn tạo vật trong đất trời đều rất gần ta vì đều là con của Chúa. Ca tụng Chúa Giêsu Ngôi Hai Thiên Chúa là Thầy Chí Thánh đã thành người để chịu chết để cứu chuộc tôi. Ca tụng Chúa Thánh Thần đang ở trong tôi và yêu thương tôi trong từng hơi thở. Ngài chính là Tình Yêu cho trái tim tôi biết đập nhịp yêu thương. Những lúc đó tôi cảm thấy lòng mình rất vui và thấy Thiên Chúa thật gần. Tôi dâng lời cầu nguyện qua các tâm tình: thờ phượng, cám ơn đền tạ và cầu xin. Và tôi thấy những tâm tình đó không còn như máy móc mà thật sự có một tâm hồn.

  • Gần Chúa qua những việc đạo đức khác.

          Mỗi người chúng ta, tùy theo ơn Chúa và xu hướng cá nhân, đều có cơ hội gần Chúa qua những hình thức sùng kính khác nhau. Việc chia sẻ trong phiên họp sẽ thúc đẩy ta ghi nhớ những cảm nghiệm này, vì đó chính là những hồng ân Chúa, còn được giữ lại và suy niệm trong lòng như Đức Trinh Nữ Maria.

  • Những lần ta dự lễ thật sốt sắng, khi ta cảm thấy Chúa Giêsu thật sự hiện diện trên bàn thờ và trong tâm hồn ta.

 

  • Những chuỗi Mân Côi trên đường đi làm. Cho dù khi đọc kinh có những lúc suy nghĩ sang chuyện khác, nhưng ta vẫn xin dâng thời gian này như một cố gắng của tình yêu mến. Đây cũng có thể là cơ hội để ta dâng lên Chúa những ước vọng, những ưu tư, những người ta muốn cầu nguyện cho trong cuộc sống.


  •  Những chặng đường thánh giá trong ngày thứ tư của cuộc đời.

          Một trong những việc sùng kính đã giúp tôi cảm thấy gần Chúa chính là suy niệm những chặng đường Thánh Giá đối chiếu với cuộc dời tôi. Tôi cũng thường hay chia sẻ những cảm nghiệm này trong phiên họp.

          Sau những giờ làm việc có lúc nhẹ nhàng thảnh thơi nhưng cũng có lúc ưu tư nặng trĩu, tôi đi vào Thánh đường để nhìn và suy niệm những chặng đường Thánh Giá. Những chặng đường khổ nạn thương đau mà Chúa Giêsu, Thầy Chí Thánh, đã đi qua 2000 năm trước, và hôm nay vẫn còn đồng hành với tôi giữa những thử thách, khổ đau của cuộc đời. Những thử thách, đau khổ của đời người thì vẫn luôn tràn đầy. Nào có ai trên đời này thoát được khổ đau? Khổ đau là một mầu nhiệm đã gắn liền với thân phận con người. Nhưng thật diễm phúc cho con người vì được Thiên Chúa yêu thương cho đến nỗi Ngài đã nhập thể thành người để cùng gánh chịu nỗi khổ đau. Bằng cuộc thương khó và tử nạn kinh hoàng của Ngài, Chúa Giêsu đã đem lại niềm hi vọng và giá trị cứu độ cho nỗi thống khổ của con người. Suy niệm những chặng đường thương khó của Chúa đã mang lại niềm hi vọng và làm nhẹ đi những mối lo âu trong cuộc đời tôi.

  • Khi thấy Chúa Giêsu, một người vô tội và là nguồn mạch mọi sự thánh thiện bị kết án tử hình cùng với những kẻ gian ác, tôi không còn bực tức vì cho là mình bị đối xử bất công. Mặt khác tôi cũng quyết tâm sẽ cố gắng để sống nhân từ, bao dung hơn với người khác, nhất là với những người thân yêu, gần tôi nhất, những người trong gia đình tôi. Tôi phải rất thận trọng trong tình yêu và hết sức tránh thái độ chỉ trích, lên án; để Chúa Giêsu khỏi bị một lần nữa mang bản án oan khiên.

 

  • Khi nhìn Chúa Giêsu vác thập giá, tôi cảm thấy mình được nâng đỡ. Mầu nhiệm tình yêu thật lạ kỳ : cây thập giá nặng nề đè trên thân mình Chúa Giêsu lại có sức làm nhẹ đi những gánh nặng trong cuộc đời tôi! Cuộc đời tôi hay cuộc đời ai cũng vậy thôi : cũng có rất nhiều gánh nặng và lo âu. Có những buổi sáng thức giấc, tôi không muốn bắt đầu một ngày mới với nhiều việc phải làm. Hay những đêm về, chưa được thoải mái vì còn bao nhiêu vấn đề chưa giải quyết, hay những lo lắng cho tương lai. Nhưng Chúa Giêsu vẫn ở đó, vẫn đang gò người gắng gượng bước đi dưới sức nặng của cây thập giá gồ ghề và tủi nhục. Chúa phải vác cây thập giá mà chính Ngài sắp bị đóng đinh vào: điều này làm khổ hình Chúa phải chịu càng thêm đau đớn và tủi nhục. Vì Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ của tôi đã vác thập giá ngày xưa, và còn đang cùng tôi vác cây thập giá của cuộc đời, nên tôi cảm thấy hi vọng và an bình hơn khi đối diện với những thử thách trong đời.

 

(còn tiếp ...)

 

 Thánh Kinh Công Giáo 
Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ

TanUoc115

Sách Giáo Lý Công Giáo
TGP Sài gòn, 1993

SGLCG

Thánh Kinh 100 Tuần 
        
Trung Tâm Mục Vụ TGP Sài gòn

bible candle